
Gordon Ramsay – Hiệp sĩ đầu bếp xứ Scotland
Nếu không có nỗi đau do những chấn thương dai dẳng từ khởi nghiệp cầu thủ, chắc Gordon Ramsay đã không trở thành một bếp trưởng nổi tiếng như bây giờ.
Một lần suýt mất mạng
Khi những chấn thương dai dẳng khiến Ramsay ngậm ngùi rời bỏ sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp, niềm hứng thú về nấu nướng bắt đầu xuất hiện. Ở tuổi 19, Ramsay dành tâm huyết nhiều hơn cho ẩm thực. Ông chọn trường Đại học Kỹ thuật Bắc Oxfordshire và theo học ngành quản trị khách sạn. “Đó là một sự ngẫu nhiên, hoàn toàn ngẫu nhiên!”, Ramsay cho biết.
Vào cuối những năm 1980 ở Anh, ông làm việc tại nhiều nhà hàng khác nhau cho đến khi gặp và được truyền cảm hứng từ đầu bếp nổi tiếng Marco Pierre White ở nhà hàng Harveys (London). Làm được hơn 2 năm, Ramsay quyết định sang Paris học cách nấu món Pháp để có thể tiến xa hơn trên con đường sự nghiệp. Nhưng White đã ngăn Ramsay lại, thay vào đó khuyến khích ông đến làm việc cho đầu bếp Albert Roux tại nhà hàng Le Gavroche ở trung tâm London.
Niềm tự hào của người Scotland
Mặc dù việc kinh doanh tiến triển tốt đẹp nhưng sự bất đồng với người chủ cùng ước mơ được điều hành nhà hàng riêng đã đưa Ramsay đến quyết định rời khỏi nhà hàng. Năm 1998, Ramsay mở nhà hàng đầu tiên của mình tại Chelsea mang tên Gordon Ramsay. Bốn năm sau đó, năm 2001, Ramsay có được ngôi sao Michelin thứ 3 và trở thành người Scotland đầu tiên có được niềm vinh hạnh đó.
Kể từ nhà hàng đầu tiên, cái tên Gordon Ramsay được nhiều người biết đến hơn và các nhà hàng đẳng cấp Fine Dining khác của ông cũng dần hình thành sau đó tại Anh, Mỹ, Nhật, Ireland, Ý hay Canada. Có một dạo, 6 vị lãnh đạo ngân hàng đã bỏ ra đến 44.000 bảng Anh tiền rượu chỉ trong một bữa ăn tại nhà hàng Petrus của Ramsay vào năm 2001.
Gordon Ramsay là 1 trong 4 đầu bếp duy nhất ở Vương quốc Anh bảo vệ được danh hiệu nhà hàng 3 sao Michelin (những đầu bếp còn lại là Heston Blumenthal, Alain Ducasse và Alain Roux). Ông đã được Nữ Hoàng Elizabeth đệ nhị phong tước hiệp sĩ (Officer of the Order of British Empire – O.B.E) vào năm 2006 nhằm tôn vinh những cống hiến của Ramsay cho ngành ẩm thực nước nhà. Suýt nữa thì ông đã bỏ lỡ giải thưởng này vì máy bay bị trễ.
Danh sách giải thưởng của Ramsay không dừng lại ở đó. Vào tháng 7.2006, Ramsay lần thứ 3 giành được giải thưởng Catey với danh hiệu “Chủ nhà hàng tự lập của năm” (Catey là giải thưởng lớn nhất của ngành công nghiệp lưu trú và ẩm thực Vương quốc Anh hằng năm). Hai giải thưởng Catey mà Ramsay giành được trước đó là vào năm 1995 (danh hiệu “Đầu bếp mới của năm”) và năm 2000 (danh hiệu “Đầu bếp của năm”).
Gordon Ramsay còn được tôn vinh là nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất trong ngành công nghiệp lưu trú và ẩm thực của Vương quốc Anh năm 2009 (theo danh sách 100 Ông chủ nhà hàng và khách sạn quyền lực nhất do Tạp chí Caterer and Hotelkeeper xuất bản thường niên).
Lắm tài thì nhiều tật
Ramsay đã từng đuổi nhà phê bình ẩm thực A. A. Gill ra khỏi nhà hàng của mình khiến cho Gill phải nói rằng “Ramsay chỉ là một đầu bếp tầm thường”. Trong cuốn tự truyện, Ramsay cho biết ông không quan tâm việc Gill chê bai các món ăn của mình nhưng ông không thể chịu được lời sỉ nhục nhân phẩm. Ramsay cũng đã có nhiều lần tranh cãi với các nhân viên bếp, có lần xảy ra xô xát đến độ cảnh sát phải vào cuộc…
Đề cập đến các sự việc gây ồn ào của mình, Ramsay cho rằng mình bị ảnh hưởng cách quản lý hay gây gổ từ những người thầy của mình, trong số đó phải nói tới hai đầu bếp Marco Pierre White và Guy Savoy, bố vợ kiêm đối tác kinh doanh Chiris Hutcheson và Jock Wallace, quản lý đội bóng Rangers khi Ramsay còn là cầu thủ của đội.
Tính khí hung dữ của Ramsay đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông ở cả Anh và Mỹ, những nơi đang phát sóng các chương trình truyền hình của ông. Ông được bầu chọn là người nổi tiếng kinh khủng nhất của truyền hình dựa theo sự bình chọn của 3.000 người trên Radio Times. Trong cuốn tự truyện, Ramsay nói ông không cảm nhận được hết mức độ chửi thề của mình cho đến khi cùng mẹ xem một tập phim tài liệu nói về mình, mẹ ông đã tỏ ra rất thất kinh.
Tuy nhiên, điều thú vị là tính khí nóng nảy của Ramsay được tận dụng rất tốt vào chương trình truyền hình Hell’s Kitchen. Dường như cách quản lý khác người của ông đã mang đến cảm hứng mới cho những đầu bếp hiện đại, tạo sức ép liên tục khiến cho họ phải nỗ lực hết mình để giành lấy những giải thưởng danh giá với niềm sung sướng, tự hào tột bật. Mỗi ngày, từ châu Âu đến châu Á hay Mỹ, hàng vạn khán giả vẫn mong đợi đến giờ phát sóng các chương trình MasterChef hay Hell’s Kitchen của Ramsay.
Và như vậy, dù cái cách quản lý hay kiểu cư xử như muốn kéo người ta xuống địa ngục của Gordon Ramsay là không thể chối bỏ thì không ai có thể không thể không công nhận rằng ông là một trong những đầu bếp hàng đầu thế giới, người đã hình thành nên các nhà hàng đẳng cấp cao rất thành công.
Có thể bạn chưa biết
Gordon Ramsay sinh ngày 8.11.1966, bắt đầu cuộc sống tự lập năm 19 tuổi. Khoảng năm 29 tuổi, ông có được ngôi sao Michelin đầu tiên, năm 32 tuổi thành lập nhà hàng riêng đầu tiên và 4 năm sau đó có thêm ngôi sao Michelin thứ ba. Ramsay thường chế nhạo người Pháp, nhưng một trong những nhân viên mà ông tin cậy nhất, bà Jean Claude Breton, lại là một người Pháp. Bà phụ trách công việc sắp xếp chỗ ngồi cho khách trong nhà hàng ở Royal Hospital Road. Ramsay có account riêng ở cả Facebook và Twitter nhưng ông thường lên Twitter hơn để trao đổi với người hâm mộ của mình. Để tránh vào nhầm các account cùng tên Gorden Ramsay, tốt nhất bạn nên truy cập từ website chính thức của ông: www.gordonramsay.com.
Anh Thư Trần (lược dịch) – Sài Gòn ngày 21.4.2013
Bài đã được đăng trên Tạp chí Ẩm Thực và Khách Sạn