Gửi anh, người em chưa biết!

Anh nè, em chưa biết anh là ai và cũng có thể chẳng bao giờ biết ai sẽ là anh. Bởi làm sao mà biết trước được người đàn ông nào sẽ trở thành chồng của mình chứ, đúng không anh?

Anh biết không, mỗi lần yêu một người nào đó, con gái thường có một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp! Lúc nhỏ, mơ đến hoàng tử và ước mình là công chúa, được hoàng tử cưới về dinh.

Anh nè, làm thân con gái, dù có xấu xí tới mức nào, cũng có quyền được mơ một lần làm công chúa của chính người mình yêu phải không anh? Mình không hoàn hảo nhưng chỉ cần mình là duy nhất đối với một người, vậy là đủ rồi, anh heng! Nhưng liệu con trai có hiểu được điều nhỏ nhoi đó không vậy?

Tuổi mới lớn, con gái mơ có người trong mộng “đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi” hay nói dân dã hơn là “nhà mặt phố bố làm to” càng tốt, càng hãnh diện. Anh ơi, cái tính háo thắng, thích khẳng định mình của tuổi cập kê làm sao mà trách được phải không. Chỉ khi nào thật sự trưởng thành ngồi ngẫm nghĩ lại, có người mới chợt nhận thấy sao ngày ấy mình mơ mộng nhiều thế!

Rồi khi ở tuổi… quá lớn, con gái lại mơ về một bờ vai, một chỗ dựa những lúc mình cần nhất. Nhưng chao ôi khó làm sao để tìm được người ấy. Người đời có nói rằng, đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ.

Nè anh! Em bây giờ đã lớn… quá rồi (nếu như muốn nói tránh, nói né) hay là đã ế lắm rồi (nếu muốn nghe sự thật mất lòng). Nhưng mà, em vẫn không thể nào biết được liệu anh có tồn tại trên cõi đời này và chỉ dành riêng cho em không? Dù là em xấu “quắc qua quắc lại” cũng chẳng giỏi giang gì, dù là em lì lợm, ngang bướng chứ không được dịu dàng, đằm thắm như bao người con gái khác… thì anh có đang ở đâu đó để nhìn thấy rồi giữ lấy em không, hỡi người mà em chưa biết?

Thế nhưng có một điều mà em biết, chắc chắn là em biết. Đó là em sẽ cư xử như thế nào với người mà mình sẽ gửi gắm cả cuộc đời:

– Em sẽ đánh thức anh vào mỗi buổi sáng bằng một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán để anh biết rằng mình đang có một gia đình để chung sống mỗi ngày và để yêu thương.

– Em sẽ thắt cravat cho anh trước khi đi làm để anh biết rằng mình luôn tươm tất mỗi khi ra đường gặp mọi người.

– Em muốn anh thật sự thoải mái khi tụ họp bạn bè vì đối với em, chuyện đàn ông nhậu nhẹt cũng như phụ nữ muốn đi shopping vậy. Nhưng anh ơi, đừng quá đà anh nhé vì anh còn có một gia đình.

Em sẽ… em sẽ… sẽ không nói nữa đâu bởi dù sao thì anh cũng chưa xuất hiện mà, phải không người mà em chưa gặp mặt dù chỉ một lần? Đến khi nào anh thực sự hiện hữu, em sẽ kể anh nghe, anh heng!

Còn nếu như cả cuộc đời này điều ấy không bao giờ xảy ra với em, yêu đương em xin hẹn lại kiếp sau!

Sài Gòn ngày 5.5.2011
Anh Thư Trần